Có một kiểu ngu không nằm ở chỗ không biết, mà nằm ở chỗ biết quá nhiều đến mức không còn chỗ cho sự thật chen vào. Người có học thường nói bằng câu đầy đủ, […]
Có một câu chuyện cũ về Đức Phật, nghe qua tưởng rất xa, nhưng càng nghĩ lại càng thấy như đang nói chuyện của hôm nay. Người ta kể rằng, ngay cả khi đã giác ngộ, […]
Xã hội cứ trôi đi trong những bữa ăn vội, chén rượu nâng lên dễ hơn một lần lắng xuống. Người ta ngồi sát nhau, mà lòng mỗi người một ngả. Ông bà nói rồi: nhìn […]
Có những lúc ta gọi đó là “yêu người”, nhưng thực ra chỉ là yêu cảm giác mình được cần, yêu khoảnh khắc cái tôi được vuốt ve, yêu sự đồng thuận như một bằng chứng […]
Hồi nhỏ, coi phim Tề Thiên, tôi cứ nghĩ tất cả chỉ là bịa. Khỉ đá bay lên trời, yêu tinh hiện hình, ma quỷ lảng vảng trong những hang động tối. Tất cả gói gọn […]
Có những người nói rất nhiều về thấu cảm, và hy sinh vì người khác nhưng trong từng câu chữ lại ẩn một nỗi mong cầu được hiểu. Họ yêu thương, nhưng vẫn chờ người khác […]
Họ xuất hiện rất đúng lúc. Đúng lúc người khác đang loay hoay. Đúng lúc một vấn đề vừa đủ phức tạp để cần ai đó đứng ra “định nghĩa”. Họ nói trơn tru, dùng nhiều […]
Có những người nói rất nhiều để bảo vệ một điều còn mong manh trong họ. Không phải vì họ muốn thuyết phục ai, mà vì họ cần tự nghe lại chính mình. Khi một ý […]
Có những điều,khi đã hiểu rồi,chỉ cần nói một lần là đủ. Không phải vì người nghe thông minh hơn,mà vì người nói đã thật sự rõ.Rõ nên lời không dư.Rõ nên không cần quay lại […]
Người hay suy diễn thường không khổ vì sự việc, mà khổ vì câu chuyện mình tự dựng lên trong tâm. Chưa ai nói, tâm đã đoán. Chưa ai làm, ý đã gán. Chưa có thật, […]